include_once("common_lab_header.php");
Excerpt for Một mùa rực rỡ by , available in its entirety at Smashwords

This page may contain adult content. If you are under age 18, or you arrived by accident, please do not read further.

Một mùa rực rỡ

với Tên tôi là Kh.

MỘT MÙA RỰC RỠ, thơ, Nguyễn Đắc Kiên. Xuất bản dạng e-book năm 2018. Tác giả giữ bản quyền.


bản chất của sáng tạo nằm ở sự khai mở


Tên tôi là Kh.

hay một lối dẫn vào thơ.


1.

Tôi bắt đầu bằng việc bò trên sống lưng lá để giải cứu thế giới và kết thúc bằng việc tìm trong hư vô, thế giới này.

Như một màn sương mờ, tôi giơ tay chộp bắt, nó biến mất, nhiều lúc tưởng như đã nắm chắc trong tay, xòe ra, chỉ là ảo ảnh.

Từng chùm nhảy múa, ma chơi, không cuối cùng thì tôi cũng đã bắt được mùi của nó, đó là hiện thực. Ma không hình không ảnh, sao có mùi. Dù đó có là thứ ẩm mốc của quá khứ, thì cũng là thứ mùi tôi thấy nó hiện diện ở đây. Không thể nào là hư vô được.

Tôi treo mình trên vòng eo con kiến lửa, chộp bắt một ý niệm mốc xanh đưa lên mũi hít hà. Cũng là thỏa cơn thèm khát không thể nào khác được, ảo ảnh màu tro.

Tôi lại trườn trên đọt chuối non, tự nhốt mình trong hằng hà sa song sắt tía để nếm giọt tự do hung và cợt nhả nhân gian xám xịt. Lúc con người thấy tự do của mình bị đe dọa, ấy là lúc họ trưởng thành về ý thức tự do.

Tôi không phải nhà hiền triết hay vị ngôn sứ công bằng, tôi là gã lãng du chết chìm trong bờ môi mấp máy của đóa hoa dại, một lần tôi thả mình theo gió.

Tôi phục sinh thế giới bằng ánh lửa trái tim mình đặt dưới chân em nữ hoàng sắc đẹp của trần thế, tự nhiên, và giữ trọn cam kết không bao giờ rời xa bản tính con người, tôn thờ nhan sắc, đó là khế ước của tự nhiên tối thượng.

Tôi suy tư, tức là tôi đang biết ơn, đất mẹ.


2.

Một buổi sáng thức dậy, tôi thấy mình treo lủng lẳng trên lá khế, “tôi thấy mình có hoài bão thành sâu” (*). Tôi hôn lên vầng trán em bánh mật và mịn ngọt. Hạnh phúc.

Tôi đã tìm cách cứu rỗi thế giới này, em biết đấy, cho đến khi tôi biết được cuộc đời của loài sâu mới thực là ý nghĩa. Tôi hóa con bướm vàng đậu trên lá mướp xanh, và bông cà tía. Tôi phục sinh ý nghĩa đời tôi, đóng kén trong đám tơ tóc rút ra từ ruột gan mình, tôi ngụy trang thành con người nơi trần thế.

Con người ngày đêm đi tìm ý nghĩa sự tồn tại trên thế gian. Tôi thất bại ngay từ bước khởi sự. Tôi van lạy tôi, hãy nằm yên trong kén, đừng hóa bướm, đừng trở thành thiêu thân, chân lý là ảo ảnh, nhan sắc là ma chơi dối lừa mị ngọt. Tôi thuyết phục tôi và lần nào cũng thất bại.

Tôi tệ hại lắm phải không? Tôi giữ cái nhìn thẳng mà trần thế thì bao giờ cũng đi cong. Tôi thẳng thớm mà đường trần lại quanh co khúc khuỷu. Giấc mộng nát bươm trong vũng tôi nằm. Vũng trần thế, mỗi ngày một nhạt, ngụy mặt trời, ngụy cả ánh trăng suông, loài sâu kiến vẽ mặt người đồ họa.

Tôi đang ở thế kỷ nào đây?


3.


Purchase this book or download sample versions for your ebook reader.
(Pages 1-3 show above.)